Truyện ngắn

Chuột đồng và chuột phố

Một lần nọ, chuột phố đến thăm họ hàng chuột đồng ở miền quê. Chuột đồng thết đãi bữa trưa gồm nhánh lúa mì, các loại rễ, hạt sồi, cùng một chút nước lã. Chuột phố nhấm nháp chút chỗ này, chút chỗ kia, tỏ rõ rằng mình chỉ ăn uống lấy lệ mà không thật sự hứng thú với các món ăn chút nào.



Ảnh: americanliterature.com/

Sau bữa ăn, cả hai cô chuột ngồi lại tán gẫu. Thật ra thì chuột phố liên tục kể cuộc sống hào nhoáng của cô trong khi chuột đồng chỉ lẳng lặng lắng nghe. Rồi cả hai đến một cái tổ nhỏ trên hàng giậu ngủ một giấc đến sáng.

Chuột đồng tối đó mơ về nơi ở của chuột phố, với những cảnh tượng lộng lẫy, xa hoa như những gì được nghe kể. Vậy nên, khi được chuột phố mời lên thành phố chơi, chuột đồng vui vẻ đồng ý ngay.

Ngay khi đến được toà nhà chuột phố đang ở, cả hai cô chuột thích thú khi thấy trên bàn ăn vẫn còn rất nhiều đồ ăn thừa mà con người bỏ lại sau buổi tiệc. Toàn là kẹo ngọt, bánh trái, thạch, rồi còn có cả phô mai nữa - toàn sơn hào hải vị với chuột.

Nhưng lúc chuột đồng chạy lại bàn định nhấm nháp chút bánh ngọt, cô nghe thấy tiếng meo meo từ đâu kêu lên cùng tiếng móng vuốt cào cửa. Cả hai cô chuột hoảng hồn chạy trốn, nấp vào một chỗ và không dám động đậy một hồi lâu, cả thở cũng không dám thở mạnh.



Ảnh: americanliterature.com/

Khi họ ra khỏi chỗ nấp cũng là lúc cửa mở và người gia nhân cùng chú chó nhà đi vào dọn sạch thức ăn thừa trên bàn.

Chuột đồng vội vác hành lý quay trở lại miền quê, đoạn ngoái đầu lại nói với chuột phố: “Chốn thành thị có thể sang trọng và nhiều của ngon vật lạ hơn, nhưng tôi vẫn thích sống một cuộc sống giản đơn, ăn thức ăn giản dị ở miền quê bởi đó mới là nơi bình yên và an toàn.”

Sống thiếu thốn một chút mà yên ổn vẫn hơn là sống dư dả nhưng suốt ngày phải âu lo.

Huỳnh Trọng Nhân
(Lược dịch)

SIU Review - số 114

Thông tin tuyển dụng

Thông tin cần biết

icon Giá vàng
icon Tỷ giá ngoại tệ
icon Chứng khoán