Trang chủ»Văn học - Nghệ thuật

Văn học - Nghệ thuật

Của cải không có giá trị

Một người keo kiệt đã chôn vàng của mình ở một nơi bí mật trong khu vườn của anh ta. Mỗi ngày anh đều đến tận nơi, đào lên và đếm từng miếng vàng để chắc chắn rằng tất cả đều ở đó. Anh ta đã làm việc này nhiều đến nỗi một tên trộm đã quan sát anh ta, đoán được thứ mà người keo kiệt cất giấu, và vào một đêm nọ hắn đã đào kho báu đem đi mất.

Khi người keo kiệt phát hiện ra sự việc, anh ấy rất đau buồn và tuyệt vọng. Anh rên rỉ, khóc lóc và xé tóc. Một người đi qua đường nghe thấy tiếng khóc của anh ta và hỏi chuyện gì đã xảy ra.

“Vàng của tôi! Ôi vàng của tôi!” người keo kiệt hét lên một cách điên cuồng, "Ai đó đã cướp mất vàng của tôi?”

“Vàng của anh! Chúng có trong cái hố đó không? Tại sao anh lại để chúng ở đó? Tại sao anh không cất chúng trong nhà, nơi anh có thể dễ dàng lấy để mua đồ?”

“Mua!” người keo kiệt giận dữ hét lên. “Tại sao? Tôi chưa bao giờ dám sử dụng số vàng của mình. Tôi không thể nghĩ đến việc chi tiêu nó.”

Người đi qua đường nhặt một hòn đá lớn ném xuống hố. “Nếu đúng như vậy, hãy lấp viên đá đi. Đối với anh nó cũng đáng giá không kém gì kho báu mà anh đã mất”, anh ta nói.

Tiết kiệm và chi tiêu khôn ngoan là một điều tốt. Vật sở hữu không có giá trị bằng việc chúng ta sử dụng chúng.

Vân Anh
(Lược dịch)

SIU Review - số 104

Thông tin tuyển dụng

Thông tin cần biết

icon Giá vàng
icon Tỷ giá ngoại tệ
icon Chứng khoán