Truyện ngắn

Nàng công chúa và hạt đậu

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng hoàng tử muốn tìm ý trung nhân cho mình; nhưng người đó nhất quyết phải là một công chúa.



Tranh: americanliterature.com

Lang thang khắp trần gian, chàng vẫn chưa tìm được người con gái nào ưng ý. Quả thật công chúa nơi nào cũng có, nhưng để biết nàng ta có thật sự là công chúa chính hiệu hay không chẳng phải chuyện dễ dàng. Chàng buồn thỉu quay về cung điện mà không tìm được ai hợp ý, bởi người nào cũng có điểm khiến chàng hoài nghi.

Tối nọ, trời dông bão, sấm chớp rền vang, mưa tuôn như trút. Bất ngờ ngoài cổng thành có tiếng gõ mỏng manh. Vị vua già vội ra mở cửa.

Một cô công chúa đứng lặng trước cổng, bị mưa tạt gió thổi đến mức hình hài khó nhận ra được là con nhà quyền quý. Mưa lăn từ tóc thấm đẫm hết áo quần rồi mà vẫn còn rỉ rả thành dòng xuống hài của cô. Thật đáng thương làm sao! Cô một mực khăng khăng mình thật sự là công chúa.

Vị hoàng hậu cao tuổi nghĩ rồi sẽ có cách biết được sớm thôi. Bà ta không nói chẳng rằng, đi thẳng vào phòng ngủ, lấy hết nệm ra rồi dưới sàn giường rải một hạt đậu nhỏ. Đoạn bà ta lấy 20 tấm nệm chồng lên hạt đậu, giữa các tấm nệm lại chen vào một chiếc chăn bông mềm mại. Rồi bà ta cho cô “công chúa” kia trèo lên trên cùng nằm ngủ.

Sáng dậy, khi được hỏi tối qua ngủ thế nào, cô “công chúa” trả lời: “Xin thưa, nữ nhi cả đêm không thể chợp mắt. Thật không biết dưới lớp nệm kia có chi mà cứng lắm. Nữ nhi đau bầm hết cả người. Thật kinh khủng!”

Cả gia đình hoàng tộc nhận thấy cô nàng có thể cảm nhận được hạt đậu bé tí dưới 20 lớp nệm thì mới tin cô là công chúa chính hiệu. Không một ai giả danh công chúa mà lại có giác quan nhạy bén đến vậy.

Thế là hoàng tử thành hôn với nàng. Rồi hạt đậu nhỏ kia cũng được đưa lưu giữ trong bảo tàng.

Huỳnh Trọng Nhân
(Lược dịch)

SIU Review - số 156

Thông tin tuyển dụng