Trang chủ»Văn học - Nghệ thuật

Văn học - Nghệ thuật

Đừng từ bỏ mơ ước

Tôi có một người bạn tên Monty Roberts, sở hữu một trang trại ngựa ở San Ysidro. Anh cho tôi sử dụng nhà của anh làm nơi tổ chức các sự kiện gây quỹ nhằm quyên góp tiền cho thanh thiếu niên thông qua các chương trình quản trị rủi ro.

Lần cuối cùng tôi ở đó, anh có kể câu chuyện như sau:

Tôi xin được lý giải với các bạn tại sao tôi cho Jack dùng trang trại ngựa của mình. Tất cả bắt nguồn từ câu chuyện về một người là con trai của một người huấn luyện ngựa lưu động, cha cậu ta luôn di chuyển, không ở đâu cố định. Ông suốt ngày đi hết từ chuồng ngựa này đến chuồng ngựa khác, từ đường đua này đến đường đua khác, trang trại này đến trang trại kia để huấn luyện ngựa. Do đó, con đường học vấn thời thiếu niên của cậu liên tục bị gián đoạn. Vào năm cuối cấp 3, cậu được giáo viên yêu cầu viết một bài luận về những gì cậu muốn làm khi trưởng thành.

Đêm đó, cậu viết một bài luận dài 7 trang mô tả mục tiêu của bản thân là một ngày nào đó sẽ sở hữu một trang trại ngựa. Cậu viết về giấc mơ rất chi tiết và thậm chí vẽ cả một sơ đồ cho trang trại rộng 200 mẫu, với vị trí chi tiết của từng tòa nhà, từng chuồng ngựa và đường đua. Sau đó, cậu lên cả kế hoạch chi tiết cho ngôi nhà rộng 4.000 mét vuông tọa lạc tại trang trại mơ ước rộng 200 mẫu của mình.

Cậu dành rất nhiều tâm huyết cho bài luận và ngày hôm sau đã nộp ngay cho giáo viên. Hai ngày sau cậu nhận lại được bài luận. Trên trang nhất là một chữ F lớn màu đỏ với một dòng chữ ghi: “Gặp tôi sau giờ học.”

Vị giáo viên trả lời, "Đây là một giấc mơ không thực tế đối với một thanh niên như em. Em không có tiền, gia đình em sống lưu động. Em không có tài sản. Sở hữu một trang trại ngựa sẽ cần rất nhiều tiền. Em phải mua đất. Em phải trả tiền cho con giống và phí phối giống cũng vô cùng đắt đỏ. Không có cách nào em làm được đâu. Sau đó, vị giáo viên nói thêm, “Nếu em viết lại bài luận này với mục tiêu thực tế hơn, tôi sẽ xem xét lại điểm số”.

Cậu thanh niên về nhà và suy nghĩ rất lâu. Cậu xin lời khuyên của cha. Người cha nói: “Con trai, con phải tự quyết định chuyện này. Tuy nhiên, cha nghĩ đây sẽ là một quyết định rất quan trọng đối với con. Cuối cùng, sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng một tuần liền, cậu quyết định không thay đổi gì cả.

Cậu nói, "Cô có thể cho em điểm F nhưng em sẽ vẫn giữ giấc mơ của mình."

Monty sau đó quay sang đám đông và nói, Tôi kể với các bạn câu chuyện này bởi vì các bạn đang ngồi trong ngôi nhà rộng 4.000 mét vuông của tôi ở giữa trang trại ngựa rộng 200 mẫu. Tôi vẫn còn giữ bài luận đó và đóng khung trang trọng treo trên lò sưởi.

Anh kể thêm, phần hay nhất của câu chuyện là vào mùa hè hai năm trước, vị giáo viên đã đưa 30 học sinh đi cắm trại tại trang trại của tôi trong một tuần. Khi vị giáo viên rời đi, bà nói với tôi: “Monty, tôi muốn nói với em điều này ngay bây giờ. Khi tôi là giáo viên của em, tôi là kẻ đánh cắp giấc mơ. Trong những năm đó, tôi đã đánh cắp rất nhiều giấc mơ của nhiều em nhỏ. May mắn thay, em đã đủ tỉnh táo để không từ bỏ của giấc mơ mình.”

“Đừng để ai đánh cắp giấc mơ của bạn. Hãy làm theo những gì mà trái tim bạn mách bảo”.

Ngô Tuấn
(Lược dịch)

SIU Review - số 94

Thông tin tuyển dụng

Thông tin cần biết

icon Giá vàng
icon Tỷ giá ngoại tệ
icon Chứng khoán